《異鄉人》Ī-hiong-jîn 葉啟田Ia̍p Khé-tiân ------------------------------------------ 離鄉背井走西東 lî-hiong puē-tsínn tsáu se-tang 受盡風霜阮一人 siū-tsīn hong-song gún tsi̍t-lâng 世間世間 sè-kan sè-kan 環境哪會攏無仝 khuân-kíng ná ē lóng bô-kāng 可嘆可嘆 khó-thàn khó-thàn 出外人 tshut-guā-lâng 倚靠自己雙手趁 uá-khò tsū-kí siang-tshiú thàn 辜負別人仙毋通 koo-hū pa̍t-lâng sian m̄-thang 世間世間 sè-kan sè-kan 人情猶原遮冷淡 jîn-tsîng iu-guân tsiah líng-tām 可嘆可嘆 khó-thàn khó-thàn 出外人 tshut-guā-lâng 從何講起流浪漢 tsiông-hô kóng-khí liû-lōng-hàn 莫非運命咧戲弄 bo̍k-hui ūn-miā teh hì-lāng 世間世間 sè-kan sè-kan 親像予阮咧眠夢 tshin-tshiūnn hōo gún teh bîn-bāng 可嘆可嘆 khó-thàn khó-thàn 出外人 tshut-guā-lâng ------------------------------------------ →
離鄉背井走西東 受盡風霜阮一人 世間世間 環境哪會攏無仝 可嘆可嘆 出外人 倚靠自己雙手趁 辜負別人仙毋通 世間世間 人情猶原遮冷淡 可嘆可嘆 出外人 從何講起流浪漢 莫非運命咧戲弄 世間世間 親像予阮咧眠夢 可嘆可嘆 出外人
lî-hiong puē-tsínn tsáu se-tang siū-tsīn hong-song gún tsi̍t-lâng sè-kan sè-kan khuân-kíng ná ē lóng bô-kāng khó-thàn khó-thàn tshut-guā-lâng uá-khò tsū-kí siang-tshiú thàn koo-hū pa̍t-lâng sian m̄-thang sè-kan sè-kan jîn-tsîng iu-guân tsiah líng-tām khó-thàn khó-thàn tshut-guā-lâng tsiông-hô kóng-khí liû-lōng-hàn bo̍k-hui ūn-miā teh hì-lāng sè-kan sè-kan tshin-tshiūnn hōo gún teh bîn-bāng khó-thàn khó-thàn tshut-guā-lâng