《難忘的紗帽山》Lân-bōng ê Se-mō-suann 青青Tshing-tshing ------------------------------------------ 難忘的紗帽山 lân-bōng ê Se-bō-suann 秋風冷佮寒 tshiu-hong líng kah kuânn 吉他聲音安慰我 gì-tah siann-im an-uì guá 煙霧是阮良伴 ian-bū sī gún liông-phuānn 純情花受拖磨 sûn-tsîng-hue siū thua-buâ 愛人仔離開我 ài-jîn-á lī-khui guá 我親像孤鳥 guá tshin-tshiūnn koo-tsiáu 哭無伴 khàu bô-phuānn 你來僥心我看破 lí lâi hiau-sim guá khuànn-phuà 難忘的紗帽山 lân-bōng ê Se-bō-suann 夜蟲哭無伴 iā-thâng khàu bô-phuānn 夜鶯聲音安慰我 iā-ing siann-im an-uì guá 怨嘆阮孤單 uàn-thàn gún koo-tuann 純情花受拖磨 sûn-tsîng-hue siū thua-buâ 愛人仔欺騙我 ài-jîn-á khi-phiàn guá 我毋驚風雨落偌大 guá m̄-kiann hong-hōo lo̍h guā tuā 猶原踮在紗帽山 iu-guân tiàm-tsāi Se-bō-suann ------------------------------------------ →
難忘的紗帽山 秋風冷佮寒 吉他聲音安慰我 煙霧是阮良伴 純情花受拖磨 愛人仔離開我 我親像孤鳥 哭無伴 你來僥心我看破 難忘的紗帽山 夜蟲哭無伴 夜鶯聲音安慰我 怨嘆阮孤單 純情花受拖磨 愛人仔欺騙我 我毋驚風雨落偌大 猶原踮在紗帽山
lân-bōng ê Se-bō-suann tshiu-hong líng kah kuânn gì-tah siann-im an-uì guá ian-bū sī gún liông-phuānn sûn-tsîng-hue siū thua-buâ ài-jîn-á lī-khui guá guá tshin-tshiūnn koo-tsiáu khàu bô-phuānn lí lâi hiau-sim guá khuànn-phuà lân-bōng ê Se-bō-suann iā-thâng khàu bô-phuānn iā-ing siann-im an-uì guá uàn-thàn gún koo-tuann sûn-tsîng-hue siū thua-buâ ài-jîn-á khi-phiàn guá guá m̄-kiann hong-hōo lo̍h guā tuā iu-guân tiàm-tsāi Se-bō-suann