《無聲的感謝》Bô-siann ê Kám-siā 王壹珊Ông It-san ------------------------------------------ 花若無落塗 hue nā bô lo̍h-thôo 就毋知露水寒 tiō m̄-tsai lōo-tsuí kuânn 船若無出帆 tsûn nā bô tshut-phâng 袂了解海上的孤單 buē liáu-kái hái-siōng ê koo-tuann 踮在冷冷風中 tiàm-tsāi líng-líng hong-tiong 阮的目箍漸漸紅 gún ê ba̍k-khoo tsiām-tsiām âng 天地遐爾闊 thinn-tē hiah-nī khuah 佗位是靠岸 tó-uī sī khò-huānn 一路行來 tsi̍t-lōo kiânn--lâi 無依無倚 bô-i-bô-uá 一步傷痕 tsi̍t-pōo siong-hûn 一步疼 tsi̍t-pōo thiànn 越頭看 ua̍t-thâu khuànn 才知你猶原徛佇遮 tsiah tsai lí iu-guân khiā tī tsia 想欲對你講出感謝 siūnn-beh tuì lí kóng tshut kám-siā 怎樣袂當講出聲 tsuánn-iūnn buē-tàng kóng tshut-siann 希望你會當聽著我 hi-bāng lí ē-tàng thiann-tio̍h guá 這句無聲的感謝 tsit kù bô-siann ê kám-siā ------------------------------------------ →
花若無落塗 就毋知露水寒 船若無出帆 袂了解海上的孤單 踮在冷冷風中 阮的目箍漸漸紅 天地遐爾闊 佗位是靠岸 一路行來 無依無倚 一步傷痕 一步疼 越頭看 才知你猶原徛佇遮 想欲對你講出感謝 怎樣袂當講出聲 希望你會當聽著我 這句無聲的感謝
hue nā bô lo̍h-thôo tiō m̄-tsai lōo-tsuí kuânn tsûn nā bô tshut-phâng buē liáu-kái hái-siōng ê koo-tuann tiàm-tsāi líng-líng hong-tiong gún ê ba̍k-khoo tsiām-tsiām âng thinn-tē hiah-nī khuah tó-uī sī khò-huānn tsi̍t-lōo kiânn--lâi bô-i-bô-uá tsi̍t-pōo siong-hûn tsi̍t-pōo thiànn ua̍t-thâu khuànn tsiah tsai lí iu-guân khiā tī tsia siūnn-beh tuì lí kóng tshut kám-siā tsuánn-iūnn buē-tàng kóng tshut-siann hi-bāng lí ē-tàng thiann-tio̍h guá tsit kù bô-siann ê kám-siā