《無情風雨寂寞暝》Bô-tsing Hong-hōo Tsi̍k-bo̍k Mî 孫淑媚Sun Siok-bī ------------------------------------------ 有情的人像春天 ū tsîng ê lâng tshiūnn tshun-thinn 紅紅花蕊真正媠 âng-âng hue-luí tsin-tsiànn suí 無情的人像寒天 bô tsîng ê lâng tshiūnn kuânn-thinn 失去芳味等花死 sit-khì phang-bī tán hue sí 有愛的人笑容開 ū ài ê lâng tshiò-iông khui 無愛的人註定受針揻 bô ài ê lâng tsù-tiānn siū tsiam ui 無情風雨寂寞暝 bô-tsîng hong-hōo tsi̍k-bo̍k mî 目屎親像雨咧滴 ba̍k-sái tshin-tshiūnn hōo teh tih 心內猶原咧想你 sim-lāi iu-guân teh siūnn lí 只是毋敢講出喙 tsí-sī m̄-kánn kóng tshut-tshuì 無情風雨心稀微 bô-tsîng hong-hōo sim hi-bî 受傷的我佗位去 siū-siong ê guá tó-uī khì 所有希望寄予天 sóo-ū hi-bāng kià hōo thinn 望你轉來阮身邊 bāng lí tńg-lâi gún sin-pinn ------------------------------------------ →
有情的人像春天 紅紅花蕊真正媠 無情的人像寒天 失去芳味等花死 有愛的人笑容開 無愛的人註定受針揻 無情風雨寂寞暝 目屎親像雨咧滴 心內猶原咧想你 只是毋敢講出喙 無情風雨心稀微 受傷的我佗位去 所有希望寄予天 望你轉來阮身邊
ū tsîng ê lâng tshiūnn tshun-thinn âng-âng hue-luí tsin-tsiànn suí bô tsîng ê lâng tshiūnn kuânn-thinn sit-khì phang-bī tán hue sí ū ài ê lâng tshiò-iông khui bô ài ê lâng tsù-tiānn siū tsiam ui bô-tsîng hong-hōo tsi̍k-bo̍k mî ba̍k-sái tshin-tshiūnn hōo teh tih sim-lāi iu-guân teh siūnn lí tsí-sī m̄-kánn kóng tshut-tshuì bô-tsîng hong-hōo sim hi-bî siū-siong ê guá tó-uī khì sóo-ū hi-bāng kià hōo thinn bāng lí tńg-lâi gún sin-pinn