29717/《愛若窮分》Ài Nā Khîng-hun 陳淑萍Tân Siok-phîng ------------------------------------------ 愛佮恨 ài kah hūn 你我占對門 lí guá tsiàm tuì-mn̂g 面前鏡 bīn-tsîng kiànn 全是我的淚 tsuân sī guá ê luī 我哪拭會光 guá ná tshit ē kng 你問我 lí mn̄g guá 啥人愛啥人較深 siánn-lâng ài siánn-lâng khah tshim 毋敢想 m̄-kánn siūnn 思念何時停 su-liām hô-sî thîng 心酸路偌遠 sim-sng lōo guā hn̄g 我變成玻璃心的女人 guá piàn-sîng po-lê-sim ê lú-jîn 你愛我的心 lí ài guá ê sim 攏是外人的面前 lóng-sī guā-lâng ê bīn-tsîng 你對我的話 lí tuì guá ê uē 真正冷 tsin-tsiànn líng 我愛你多情 guá ài lí to-tsîng 攏是偷偷撫傷痕 lóng-sī thau-thau hu siong-hûn 我對你較好 guá tuì lí khah hó 無路用 bô-lōo-iōng 愛一旦若窮分 ài it-tàn nā khîng-hun 情已盡 tsîng í tsīn 我轉身瀟灑認清 guá tsuán-sin siau-sá jīn-tshing ------------------------------------------ →
愛佮恨 你我占對門 面前鏡 全是我的淚 我哪拭會光 你問我 啥人愛啥人較深 毋敢想 思念何時停 心酸路偌遠 我變成玻璃心的女人 你愛我的心 攏是外人的面前 你對我的話 真正冷 我愛你多情 攏是偷偷撫傷痕 我對你較好 無路用 愛一旦若窮分 情已盡 我轉身瀟灑認清
ài kah hūn lí guá tsiàm tuì-mn̂g bīn-tsîng kiànn tsuân sī guá ê luī guá ná tshit ē kng lí mn̄g guá siánn-lâng ài siánn-lâng khah tshim m̄-kánn siūnn su-liām hô-sî thîng sim-sng lōo guā hn̄g guá piàn-sîng po-lê-sim ê lú-jîn lí ài guá ê sim lóng-sī guā-lâng ê bīn-tsîng lí tuì guá ê uē tsin-tsiànn líng guá ài lí to-tsîng lóng-sī thau-thau hu siong-hûn guá tuì lí khah hó bô-lōo-iōng ài it-tàn nā khîng-hun tsîng í tsīn guá tsuán-sin siau-sá jīn-tshing