29545/《時間袂當向天借》Sî-kan Buē-tàng Hiòng Thinn Tsioh 鄔兆邦Oo Tiāu-pang(郭健一Kueh Kiàn-it) ------------------------------------------ 將所有悲傷 tsiong sóo-ū pi-siong 帶入夢中 tuà ji̍p bāng-tiong 留袂牢的愛情啥路用 lâu buē-tiâu ê ài-tsîng siánn lōo-iōng 毋免問我未來欲去佗 m̄-bián mn̄g guá bī-lâi beh khì toh 總有一个所在通好歇 tsóng ū tsi̍t-ê sóo-tsāi thang-hó hioh 過去啊是懵懵懂懂 kuè-khì--ah sī bóng-bóng-tóng-tóng 怪家己是遐爾倔強 kuài ka-kī sī hiah-nī ku̍t-kiông 感情路哪會行甲遮潦草 kám-tsîng lōo ná ē kiânn kah tsiah ló-tshó 花離枝骨只賰落葉 hue lî ki-kut tsí tshun lo̍h-hio̍h 後悔若是有藥 hiō-hué nā-sī ū io̍h 我會將咱青春來重抾 guá ē tsiong lán tshing-tshun lâi tîng khioh 想欲千年萬年共你惜 siūnn-beh tshian-nî bān-nî kā lí sioh 怨嘆時間袂當向天借 uàn-thàn sî-kan buē-tàng hiòng thinn tsioh ------------------------------------------ →
將所有悲傷 帶入夢中 留袂牢的愛情啥路用 毋免問我未來欲去佗 總有一个所在通好歇 過去啊是懵懵懂懂 怪家己是遐爾倔強 感情路哪會行甲遮潦草 花離枝骨只賰落葉 後悔若是有藥 我會將咱青春來重抾 想欲千年萬年共你惜 怨嘆時間袂當向天借
tsiong sóo-ū pi-siong tuà ji̍p bāng-tiong lâu buē-tiâu ê ài-tsîng siánn lōo-iōng m̄-bián mn̄g guá bī-lâi beh khì toh tsóng ū tsi̍t-ê sóo-tsāi thang-hó hioh kuè-khì--ah sī bóng-bóng-tóng-tóng kuài ka-kī sī hiah-nī ku̍t-kiông kám-tsîng lōo ná ē kiânn kah tsiah ló-tshó hue lî ki-kut tsí tshun lo̍h-hio̍h hiō-hué nā-sī ū io̍h guá ē tsiong lán tshing-tshun lâi tîng khioh siūnn-beh tshian-nî bān-nî kā lí sioh uàn-thàn sî-kan buē-tàng hiòng thinn tsioh