29411/《紅塵滾滾》Hông-tîn Kún-kún 楊哲Iûnn Tiat ------------------------------------------ 寒夜冷霜霜 hân-iā líng sng-sng 思鄉暝暝長 su-hiong mî-mî tn̂g 你親像溫柔月光 lí tshin-tshiūnn un-jiû gue̍h-kng 安慰心內憂悶 an-uì sim-lāi iu-būn 百年修仝船 pah-nî siu kāng tsûn 千年修仝床 tshian-nî siu kāng tshn̂g 這世咱的緣份 tsit-sè lán ê iân-hūn 永遠也攏袂斷 íng-uán iā lóng buē-tn̄g 踮在異鄉又一春 tiàm-tsāi ī-hiong iū tsi̍t-tshun 秋風蕭蕭送雁群 tshiu-hong siau-siau sàng gān-kûn 出外心酸全認份 tshut-guā sim sng tsuân jīn-hūn 放下男人的自尊 hòng-hā lâm-jîn ê tsū-tsun 毋甘心愛 m̄-kam sim-ài 青春若浮雲 tshing-tshun ná phû-hûn 願用一生 guān iōng it-sing 為你來拍算 uī lí lâi phah-sǹg 雖然行過風雨陣陣 sui-jiân kiânn kuè hong-hōo tsūn-tsūn 來去總是紅塵滾滾 lâi-khì tsóng--sī hông-tîn kún-kún ------------------------------------------ →
寒夜冷霜霜 思鄉暝暝長 你親像溫柔月光 安慰心內憂悶 百年修仝船 千年修仝床 這世咱的緣份 永遠也攏袂斷 踮在異鄉又一春 秋風蕭蕭送雁群 出外心酸全認份 放下男人的自尊 毋甘心愛 青春若浮雲 願用一生 為你來拍算 雖然行過風雨陣陣 來去總是紅塵滾滾
hân-iā líng sng-sng su-hiong mî-mî tn̂g lí tshin-tshiūnn un-jiû gue̍h-kng an-uì sim-lāi iu-būn pah-nî siu kāng tsûn tshian-nî siu kāng tshn̂g tsit-sè lán ê iân-hūn íng-uán iā lóng buē-tn̄g tiàm-tsāi ī-hiong iū tsi̍t-tshun tshiu-hong siau-siau sàng gān-kûn tshut-guā sim sng tsuân jīn-hūn hòng-hā lâm-jîn ê tsū-tsun m̄-kam sim-ài tshing-tshun ná phû-hûn guān iōng it-sing uī lí lâi phah-sǹg sui-jiân kiânn kuè hong-hōo tsūn-tsūn lâi-khì tsóng--sī hông-tîn kún-kún