《靠岸》Khò-huānn 鄔兆邦Oo Tiāu-pang(郭健一Kueh Kiàn-it) ------------------------------------------ 往事一幕一幕像電影 óng-sū tsi̍t-bōo-tsi̍t-bōo tshiūnn tiān-iánn 過程予人毋敢越頭看 kuè-tîng hōo-lâng m̄-kánn ua̍t-thâu khuànn 坎坷的路 khám-khia̍t ê lōo 有啥人陪阮行 ū siánn-lâng puê gún kiânn 佗位是阮的靠岸 tó-uī sī gún ê khò-huānn 是誰佇風中咧叫我 sī siáng tī hong-tiong teh kiò guá 遙遠的路途 iâu-uán ê lōo-tôo 啥人做伴 siánn-lâng tsuè-phuānn 啥人會當了解 siánn-lâng ē-tàng liáu-kái 阮的心情 gún ê sim-tsiânn 啥人會當體會 siánn-lâng ē-tàng thé-huē 阮的孤單 gún ê koo-tuann 徛佇冷冷的風中 khiā tī líng-líng ê hong-tiong 寂寞的形影 tsi̍k-bo̍k ê hîng-iánn 才知孤單 tsiah tsai koo-tuann 是阮最後的名 sī gún tsuè-āu ê miâ ------------------------------------------ →
往事一幕一幕像電影 過程予人毋敢越頭看 坎坷的路 有啥人陪阮行 佗位是阮的靠岸 是誰佇風中咧叫我 遙遠的路途 啥人做伴 啥人會當了解 阮的心情 啥人會當體會 阮的孤單 徛佇冷冷的風中 寂寞的形影 才知孤單 是阮最後的名
óng-sū tsi̍t-bōo-tsi̍t-bōo tshiūnn tiān-iánn kuè-tîng hōo-lâng m̄-kánn ua̍t-thâu khuànn khám-khia̍t ê lōo ū siánn-lâng puê gún kiânn tó-uī sī gún ê khò-huānn sī siáng tī hong-tiong teh kiò guá iâu-uán ê lōo-tôo siánn-lâng tsuè-phuānn siánn-lâng ē-tàng liáu-kái gún ê sim-tsiânn siánn-lâng ē-tàng thé-huē gún ê koo-tuann khiā tī líng-líng ê hong-tiong tsi̍k-bo̍k ê hîng-iánn tsiah tsai koo-tuann sī gún tsuè-āu ê miâ