21789/《漂浪訣》Phiau-lōng Kuat 千譯Tshian-i̍k ------------------------------------------ 江湖難渡 kang-ôo lân tōo 是非勞碌 sī-hui lô-lo̍k 恩怨迭互 un-uàn tia̍t-hōo 世故人情囹圄 sè-kòo jîn-tsîng lîng-gú 忍風霜 jím hong-song 迎風波 ngiâ hong-pho 挺風雨 thíng hong-hōo 沉然停跤步 tîm-jiân thîng kha-pōo 倦眼四顧 kuān-gán sù-kòo 揣無前路 tshuē-bô tsîng-lōo 歸途 kui-tôo 漂浪的路 phiau-lōng ê lōo 何處是盡頭 hô-tshù sī tsīn-thiô 難訴悲苦 lân sòo pi-khóo 多年淚已枯 to-liân luī í koo 漂浪的路 phiau-lōng ê lōo 任一生耽誤 jīm it-sing tam-gōo 嘆我在劍下迷途 thàn ngóo tsāi kiàm hā bê tôo --- 漂浪的路 phiau-lōng ê lōo 天涯無盡頭 thian-gâi bû tsīn-thiô 莫道悲苦 bo̍k tō pi-khóo 英雄淚已枯 ing-hiông luī í koo 漂浪的路 phiau-lōng ê lōo 任一身蕭疏 jīm it-sin siau-soo 笑我揮劍 tshiàu ngóo hui kiàm 再度 tsài-tōo ------------------------------------------ →
江湖難渡 是非勞碌 恩怨迭互 世故人情囹圄 忍風霜 迎風波 挺風雨 沉然停跤步 倦眼四顧 揣無前路 歸途 漂浪的路 何處是盡頭 難訴悲苦 多年淚已枯 漂浪的路 任一生耽誤 嘆我在劍下迷途 漂浪的路 天涯無盡頭 莫道悲苦 英雄淚已枯 漂浪的路 任一身蕭疏 笑我揮劍 再度
kang-ôo lân tōo sī-hui lô-lo̍k un-uàn tia̍t-hōo sè-kòo jîn-tsîng lîng-gú jím hong-song ngiâ hong-pho thíng hong-hōo tîm-jiân thîng kha-pōo kuān-gán sù-kòo tshuē-bô tsîng-lōo kui-tôo phiau-lōng ê lōo hô-tshù sī tsīn-thiô lân sòo pi-khóo to-liân luī í koo phiau-lōng ê lōo jīm it-sing tam-gōo thàn ngóo tsāi kiàm hā bê tôo phiau-lōng ê lōo thian-gâi bû tsīn-thiô bo̍k tō pi-khóo ing-hiông luī í koo phiau-lōng ê lōo jīm it-sin siau-soo tshiàu ngóo hui kiàm tsài-tōo