19411/《流星》Liû-tshinn 葉啟田Ia̍p Khé-tiân ------------------------------------------ 啥人知 siánn-lâng tsai 落葉飄流的心情 lo̍h-hio̍h phiau-liû ê sim-tsîng 黃昏時 hông-hun sî 陪伴著夕陽 puê-phuānn tio̍h si̍k-iông 吼無停 háu bô-thîng 啥人知 siánn-lâng tsai 異鄉孤兒的不幸 ī-hiong koo-jî ê put-hīng 宛然是 uán-jiân sī 孤單的流星 koo-tuann ê liû-tshinn 流無停 lâu bô-thîng 悽冷風 tshi-líng hong 太無情 thài bô-tsîng 害我心肝冷 hāi guá sim-kuann líng 何時才得 hô-sî tsiah tit 到媽媽溫暖的心 kàu má-mah un-luán ê sim 只有盼望的珠淚 tsí-ū phàn-bōng ê tsu-luī 啥人來同情 siánn-lâng lâi tông-tsîng ------------------------------------------ →
啥人知 落葉飄流的心情 黃昏時 陪伴著夕陽 吼無停 啥人知 異鄉孤兒的不幸 宛然是 孤單的流星 流無停 悽冷風 太無情 害我心肝冷 何時才得 到媽媽溫暖的心 只有盼望的珠淚 啥人來同情
siánn-lâng tsai lo̍h-hio̍h phiau-liû ê sim-tsîng hông-hun sî puê-phuānn tio̍h si̍k-iông háu bô-thîng siánn-lâng tsai ī-hiong koo-jî ê put-hīng uán-jiân sī koo-tuann ê liû-tshinn lâu bô-thîng tshi-líng hong thài bô-tsîng hāi guá sim-kuann líng hô-sî tsiah tit kàu má-mah un-luán ê sim tsí-ū phàn-bōng ê tsu-luī siánn-lâng lâi tông-tsîng