18458/《恨命莫怨天》Hūn Miā Bo̍k Uàn Thian 白櫻Pe̍h-ing(施豐櫻Si Hong-ing) ------------------------------------------ 人生心理 jîn-sing sim-lí 善惡無人見 siān-ok bô-jîn kiàn 世情輕薄 sè-tsîng khin-po̍h 親像一陣煙 tshin-tshiūnn tsi̍t-tsūn ian 不幸環境 put-hīng khuân-kíng 一時來轉變 tsi̍t-sî lâi tsuán-piàn 自悶自慰 tsū-būn tsū-uì 恨命莫怨天 hūn miā bo̍k uàn thinn 在世富貴 tsāi-sè hù-kuì 自然有遠親 tsū-jiân ū uán-tshin 貧寒苦境 pîn-hân khóo-kíng 無人會可憐 bô-lâng ē khó-liân 純情守德 sûn-tsîng siú-tik 希望君相信 hi-bāng kun siong-sìn 著想三年 tio̍h siūnn sann-nî 雙人愛是真 siang-lâng ài sī tsin 薄命受苦 po̍k-bīng siū-khóo 已經到極步 í-king kàu ki̍k-pōo 變成四面茫茫的前途 piàn-sîng sì-bīn bông-bông ê tsîng-tôo 到底啥人 tàu-tué siánn-lâng 知阮心內苦 tsai gún sim-lāi khóo 看我此去 khuànn guá tshú-khì 欲行啥物路 beh kiânn siánn-mih lōo ------------------------------------------ →
人生心理 善惡無人見 世情輕薄 親像一陣煙 不幸環境 一時來轉變 自悶自慰 恨命莫怨天 在世富貴 自然有遠親 貧寒苦境 無人會可憐 純情守德 希望君相信 著想三年 雙人愛是真 薄命受苦 已經到極步 變成四面茫茫的前途 到底啥人 知阮心內苦 看我此去 欲行啥物路
jîn-sing sim-lí siān-ok bô-jîn kiàn sè-tsîng khin-po̍h tshin-tshiūnn tsi̍t-tsūn ian put-hīng khuân-kíng tsi̍t-sî lâi tsuán-piàn tsū-būn tsū-uì hūn miā bo̍k uàn thinn tsāi-sè hù-kuì tsū-jiân ū uán-tshin pîn-hân khóo-kíng bô-lâng ē khó-liân sûn-tsîng siú-tik hi-bāng kun siong-sìn tio̍h siūnn sann-nî siang-lâng ài sī tsin po̍k-bīng siū-khóo í-king kàu ki̍k-pōo piàn-sîng sì-bīn bông-bông ê tsîng-tôo tàu-tué siánn-lâng tsai gún sim-lāi khóo khuànn guá tshú-khì beh kiânn siánn-mih lōo