18011/《淚和雨》Luī Hām Hōo 廖婉君Liāu Uán-kun ------------------------------------------ 是淚抑是雨 sī luī ia̍h-sī hōo 淋著阮的寂寞 lâm tio̍h gún ê tsi̍k-bo̍k 鴛鴦美夢碎糊糊 uan-iunn bí-bāng tshuì-kôo-kôo 是我執迷不悟 sī guá tsip-bê put-ngōo 痴情繼續糊塗 tshi-tsîng kè-sio̍k hôo-tôo 才會予人笑阮戇 tsiah-ē hōo-lâng tshiò gún gōng 你辜負我 lí koo-hū guá 辜負了我的情 koo-hū liáu guá ê tsîng 你放捒我 lí pàng-sak guá 放捒我 pàng-sak guá 遮爾雄心 tsiah-nī hiông-sim 愛人遮薄倖 ài-jîn tsiah po̍k-hīng 誤了阮一生 gōo liáu gún it-sing 予阮沉落在紅塵 hōo gún tîm-lo̍h tsāi hông-tîn 你欺騙我 lí khi-phiàn guá 欺騙了我的情 khi-phiàn liáu guá ê tsîng 你傷害我 lí siong-hāi guá 傷害著我的心 siong-hāi tio̍h guá ê sim 怪阮無小心 kuài gún bô sió-sim 目睭擘無金 ba̍k-tsiu peh bô kim 恨你 hūn lí 恨你遮無情 hūn lí tsiah bô-tsîng ------------------------------------------ →
是淚抑是雨 淋著阮的寂寞 鴛鴦美夢碎糊糊 是我執迷不悟 痴情繼續糊塗 才會予人笑阮戇 你辜負我 辜負了我的情 你放捒我 放捒我 遮爾雄心 愛人遮薄倖 誤了阮一生 予阮沉落在紅塵 你欺騙我 欺騙了我的情 你傷害我 傷害著我的心 怪阮無小心 目睭擘無金 恨你 恨你遮無情
sī luī ia̍h-sī hōo lâm tio̍h gún ê tsi̍k-bo̍k uan-iunn bí-bāng tshuì-kôo-kôo sī guá tsip-bê put-ngōo tshi-tsîng kè-sio̍k hôo-tôo tsiah-ē hōo-lâng tshiò gún gōng lí koo-hū guá koo-hū liáu guá ê tsîng lí pàng-sak guá pàng-sak guá tsiah-nī hiông-sim ài-jîn tsiah po̍k-hīng gōo liáu gún it-sing hōo gún tîm-lo̍h tsāi hông-tîn lí khi-phiàn guá khi-phiàn liáu guá ê tsîng lí siong-hāi guá siong-hāi tio̍h guá ê sim kuài gún bô sió-sim ba̍k-tsiu peh bô kim hūn lí hūn lí tsiah bô-tsîng