17583/《平凡的老百姓》Pîng-huân ê Láu-peh-sìnn 林強Lîm Kiông ------------------------------------------ 離開故鄉遮濟年矣 lī-khui kòo-hiong tsiah tsuē nî--ah 我一直咧想 guá it-ti̍t teh siūnn 有啥物會使了解 ū siánn-mih lâng ē-sái liáu-kái 一个庄跤囡仔 tsi̍t-ê tsng-kha-gín-á 來到都市的心情 lâi-kàu too-tshī ê sim-tsiânn - 離開故鄉幾若年 lī-khui kòo-hiong kuí-lō nî 毋知到底是為啥物 m̄-tsai tàu-té sī uī-siánn-mih 只想欲趕緊來逃避 tsí siūnn-beh kuánn-kín lâi tô-pī 揣一个 tshuē tsi̍t-ê 屬於家己的日子 sio̍k-î ka-kī ê ji̍t-tsí 想起細漢彼當時 siūnn-khí sè-hàn hit-tong-sî 別人笑阮爸母 pa̍t-lâng tshiò gún pē-bú 毋捌字 m̄ bat-jī 是為怎樣 sī uī-tsuánn-iūnn 是為啥物 sī uī-siánn-mih 敢講爸母教我的 kám-kóng pē-bú kà guá ê 毋是道理 m̄-sī tō-lí 序大勸我少年人 sī-tuā khǹg guá siàu-liân-lâng 愛拍拚大趁錢 ài phah-piànn tuā thàn-tsînn 大漢了後 tuā-hàn liáu-āu 才袂夆看袂起 tsiah buē hông khuànn-bē-khí 我的親情 guá ê tshin-tsiânn 我的厝邊 guá ê tshù-pinn 有錢耍大家樂(提錢咧臆數字) ū-tsînn sńg Dàjiālè (the̍h tsînn teh ioh sòo-jī) 我想無有啥意義 guá siūnn-bô ū siánn ì-gī 我之所以欲離開 guá tsi sóo-í beh lī-khui 這个傷心的都市 tsit ê siong-sim ê too-tshī 因為檳榔 in-uī pin-nn̂g 吐甲滿滿是 thòo kah muá-muá-sī 希望咱 hi-bāng lán 攏會當出頭天 lóng ē-tàng tshut-thâu-thinn 做予別人看會起 tsò hōo pa̍t-lâng khuànn-ē-khí 會使自由講話 ē-sái tsū-iû kóng-uē 無人冤家受氣 bô-lâng uan-ke siūnn-khì 臺灣有 Tâi-uân ū 自由的空氣 tsū-iû ê khong-khì 臺灣有 Tâi-uân ū 熱情的人情味 jia̍t-tsîng ê jîn-tsîng-bī 臺灣有 Tâi-uân ū 現代的老百姓 hiān-tāi ê láu-peh-sìnn --- 離開故鄉遮濟年 lī-khui kòo-hiong tsiah tsuē nî 這馬知影為啥物 tsit-má tsai-iánn uī-siánn-mih 我想 guá siūnn 食甲遮大漢矣 tsia̍h kah tsiah tuā-hàn--ah 最大的希望 tsuè tuā ê hi-bāng 是欲做一个 sī beh tsò tsi̍t-ê 快樂的 khuài-lo̍k ê 平凡的 pîng-huân ê 老百姓 láu-peh-sìnn ------------------------------------------ →
離開故鄉遮濟年矣 我一直咧想 有啥物會使了解 一个庄跤囡仔 來到都市的心情 離開故鄉幾若年 毋知到底是為啥物 只想欲趕緊來逃避 揣一个 屬於家己的日子 想起細漢彼當時 別人笑阮爸母 毋捌字 是為怎樣 是為啥物 敢講爸母教我的 毋是道理 序大勸我少年人 愛拍拚大趁錢 大漢了後 才袂夆看袂起 我的親情 我的厝邊 有錢耍大家樂(提錢咧臆數字) 我想無有啥意義 我之所以欲離開 這个傷心的都市 因為檳榔 吐甲滿滿是 希望咱 攏會當出頭天 做予別人看會起 會使自由講話 無人冤家受氣 臺灣有 自由的空氣 臺灣有 熱情的人情味 臺灣有 現代的老百姓 離開故鄉遮濟年 這馬知影為啥物 我想 食甲遮大漢矣 最大的希望 是欲做一个 快樂的 平凡的 老百姓
lī-khui kòo-hiong tsiah tsuē nî--ah guá it-ti̍t teh siūnn ū siánn-mih lâng ē-sái liáu-kái tsi̍t-ê tsng-kha-gín-á lâi-kàu too-tshī ê sim-tsiânn lī-khui kòo-hiong kuí-lō nî m̄-tsai tàu-té sī uī-siánn-mih tsí siūnn-beh kuánn-kín lâi tô-pī tshuē tsi̍t-ê sio̍k-î ka-kī ê ji̍t-tsí siūnn-khí sè-hàn hit-tong-sî pa̍t-lâng tshiò gún pē-bú m̄ bat-jī sī uī-tsuánn-iūnn sī uī-siánn-mih kám-kóng pē-bú kà guá ê m̄-sī tō-lí sī-tuā khǹg guá siàu-liân-lâng ài phah-piànn tuā thàn-tsînn tuā-hàn liáu-āu tsiah buē hông khuànn-bē-khí guá ê tshin-tsiânn guá ê tshù-pinn ū-tsînn sńg Dàjiālè (the̍h tsînn teh ioh sòo-jī) guá siūnn-bô ū siánn ì-gī guá tsi sóo-í beh lī-khui tsit ê siong-sim ê too-tshī in-uī pin-nn̂g thòo kah muá-muá-sī hi-bāng lán lóng ē-tàng tshut-thâu-thinn tsò hōo pa̍t-lâng khuànn-ē-khí ē-sái tsū-iû kóng-uē bô-lâng uan-ke siūnn-khì Tâi-uân ū tsū-iû ê khong-khì Tâi-uân ū jia̍t-tsîng ê jîn-tsîng-bī Tâi-uân ū hiān-tāi ê láu-peh-sìnn lī-khui kòo-hiong tsiah tsuē nî tsit-má tsai-iánn uī-siánn-mih guá siūnn tsia̍h kah tsiah tuā-hàn--ah tsuè tuā ê hi-bāng sī beh tsò tsi̍t-ê khuài-lo̍k ê pîng-huân ê láu-peh-sìnn