17514/《年久月深》Nî-kú Gue̍h-tshim 沈文程Sím Bûn-tîng ------------------------------------------ 若想起彼个人 nā siūnn-khí hit ê lâng 陣陣心疼痛 tsūn-tsūn sim thiànn-thàng 可憐啊 khó-liân--ah 愛花欉 ài hue-tsâng 受風吹霜凍 siū hong tshue sng tàng 自離開彼一工 tsū lī-khui hit-tsi̍t-kang 夜夜咧苦痛 iā-iā teh khóo-thàng 毋知到何時 m̄-tsai kàu hô-sî 才會將你放 tsiah ē tsiong lí pàng 一切總是空啊 it-tshè tsóng-sī khang--ah 宛然一場夢 uán-jiân tsi̍t-tiûnn bāng 除了你的影 tû-liáu lí ê iánn 所留的無半項 sóo lâu--ê bô-puànn-hāng 我嘛知影 guá mā tsai-iánn 著愛真濟時間 tio̍h-ài tsin tsē sî-kan 一點一點仔 tsi̍t-tiám-tsi̍t-tiám-á 來沖淡 lâi tshiong tām 年久月深 nî-kú gue̍h-tshim 相信也有消失的一工 siong-sìn iā ū siau-sit ê tsi̍t-kang ------------------------------------------ →
若想起彼个人 陣陣心疼痛 可憐啊 愛花欉 受風吹霜凍 自離開彼一工 夜夜咧苦痛 毋知到何時 才會將你放 一切總是空啊 宛然一場夢 除了你的影 所留的無半項 我嘛知影 著愛真濟時間 一點一點仔 來沖淡 年久月深 相信也有消失的一工
nā siūnn-khí hit ê lâng tsūn-tsūn sim thiànn-thàng khó-liân--ah ài hue-tsâng siū hong tshue sng tàng tsū lī-khui hit-tsi̍t-kang iā-iā teh khóo-thàng m̄-tsai kàu hô-sî tsiah ē tsiong lí pàng it-tshè tsóng-sī khang--ah uán-jiân tsi̍t-tiûnn bāng tû-liáu lí ê iánn sóo lâu--ê bô-puànn-hāng guá mā tsai-iánn tio̍h-ài tsin tsē sî-kan tsi̍t-tiám-tsi̍t-tiám-á lâi tshiong tām nî-kú gue̍h-tshim siong-sìn iā ū siau-sit ê tsi̍t-kang