17189/《夢醒猶原變成空》Bāng-tshínn Iu-guân Piàn-sîng Khang 江清蓉Kang Tshing-iông ------------------------------------------ 夢醒猶原變成空 bāng-tshínn iu-guân piàn-sîng khang 孤單敢講一世人 koo-tuann kám-kóng tsi̍t-sì-lâng 風吹日曝 hong tshue ji̍t pha̍k 無人通疼痛 bô-lâng thang thiànn-thàng 艱苦有啥人會知影 kan-khóo ū siánn-lâng ē tsai-iánn 夢醒猶原變成空 bāng-tshínn iu-guân piàn-sîng khang 真情敢講是騙人 tsin-tsîng kám-kóng sī phiàn--lâng 春天的花蕊 tshun-thinn ê hue-luí 開甲遮爾芳 khui kah tsiah-nī phang 為何偏偏我等無人 uī-hô phian-phian guá tán-bô lâng 阮毋知影 gún m̄ tsai-iánn 到底阮佇你的心肝 tàu-té gún tī lí ê sim-kuann 占的所在有偌大 tsiàm ê sóo-tsāi ū guā tuā 阮毋知影 gún m̄ tsai-iánn 一段感情 tsi̍t-tuānn kám-tsîng 哪會放袂煞 ná ē pàng buē-suah 害阮孤單徛佇遐 hāi gún koo-tuann khiā tī hia ------------------------------------------ →
夢醒猶原變成空 孤單敢講一世人 風吹日曝 無人通疼痛 艱苦有啥人會知影 夢醒猶原變成空 真情敢講是騙人 春天的花蕊 開甲遮爾芳 為何偏偏我等無人 阮毋知影 到底阮佇你的心肝 占的所在有偌大 阮毋知影 一段感情 哪會放袂煞 害阮孤單徛佇遐
bāng-tshínn iu-guân piàn-sîng khang koo-tuann kám-kóng tsi̍t-sì-lâng hong tshue ji̍t pha̍k bô-lâng thang thiànn-thàng kan-khóo ū siánn-lâng ē tsai-iánn bāng-tshínn iu-guân piàn-sîng khang tsin-tsîng kám-kóng sī phiàn--lâng tshun-thinn ê hue-luí khui kah tsiah-nī phang uī-hô phian-phian guá tán-bô lâng gún m̄ tsai-iánn tàu-té gún tī lí ê sim-kuann tsiàm ê sóo-tsāi ū guā tuā gún m̄ tsai-iánn tsi̍t-tuānn kám-tsîng ná ē pàng buē-suah hāi gún koo-tuann khiā tī hia