16991/《阿爸的白頭鬃》A-pah ê Pe̍h Thâu-tsang 余天龍Î Thian-liông ------------------------------------------ 冷風吹亂 líng-hong tshue-luān 阿爸的白頭鬃 a-pah ê pe̍h thâu-tsang 伊的面色 i ê bīn-sik 感覺真沉重 kám-kak tsin tîm-tāng 一生的青春 it-sing ê tshing-tshun 被命運戲弄 phuē miā-ūn hì-lāng 一生的期待 it-sing ê kî-thāi 像水流東 tshiūnn tsuí lâu tang 阿爸有咧講 a-pah ū teh kóng 冷暖世間 líng-luán sè-kan 怨天怨地 uàn thinn uàn tē 嘛無彩工 mā bô-tshái-kang 人生難免風雨淋 jîn-sing lân-bián hong-hōo lâm 應該做一个 ing-kai tsuè tsi̍t-ê 有智慧的人 ū tì-huī ê lâng 為著彼个夢 uī-tio̍h hit ê bāng 堅心毋放 kian-sim m̄-pàng 坎坎坷坷 khám-khám-khia̍t-khia̍t 揣著希望 tshuē-tio̍h hi-bāng 只要度過了寒冬 tsí-iàu tōo kuè-liáu hân-tang 總有一工 tsóng ū-tsi̍t-kang 做著命運的主人 tsuè tio̍h miā-ūn ê tsú-lâng ------------------------------------------ →
冷風吹亂 阿爸的白頭鬃 伊的面色 感覺真沉重 一生的青春 被命運戲弄 一生的期待 像水流東 阿爸有咧講 冷暖世間 怨天怨地 嘛無彩工 人生難免風雨淋 應該做一个 有智慧的人 為著彼个夢 堅心毋放 坎坎坷坷 揣著希望 只要度過了寒冬 總有一工 做著命運的主人
líng-hong tshue-luān a-pah ê pe̍h thâu-tsang i ê bīn-sik kám-kak tsin tîm-tāng it-sing ê tshing-tshun phuē miā-ūn hì-lāng it-sing ê kî-thāi tshiūnn tsuí lâu tang a-pah ū teh kóng líng-luán sè-kan uàn thinn uàn tē mā bô-tshái-kang jîn-sing lân-bián hong-hōo lâm ing-kai tsuè tsi̍t-ê ū tì-huī ê lâng uī-tio̍h hit ê bāng kian-sim m̄-pàng khám-khám-khia̍t-khia̍t tshuē-tio̍h hi-bāng tsí-iàu tōo kuè-liáu hân-tang tsóng ū-tsi̍t-kang tsuè tio̍h miā-ūn ê tsú-lâng