16833/《女人啊》Lú-jîn--ah 張蓉蓉Tiunn Iông-iông ------------------------------------------ 想起阮浮沉的命運 siūnn-khí gún phû-tîm ê miā-ūn 起起落落 khí-khí-lo̍h-lo̍h 漸漸退色的青春 tsiām-tsiām thè-sik ê tshing-tshun 愛已黃昏 ài í hông-hun 夢對孤床 bāng tuì koo tshn̂g 女人啊女人 lú-jîn--ah lú-jîn 為何著用堅強 uī-hô tio̍h iōng kian-kiông 拭淚痕 tshit luī-hûn 恨我感情 hūn guá kám-tsîng 付出無分寸 hù-tshut bô hun-tshùn 阮的愛 gún ê ài 才袂當安穩 tsiah buē-tàng an-ún 若知目屎遮歹吞 nā tsai ba̍k-sái tsiah pháinn thun 甘願孤單來過三頓 kam-guān koo-tuann lâi kuè sann-tǹg 毋願靠人食穿 m̄-guān khò lâng tsia̍h-tshīng 無奈珠淚輾落湯 bô-nāi tsu-luī liàn-lo̍h thng 啥人知 siánn-lâng tsai 阮啥人問 gún siánn-lâng mn̄g 一个女人 tsi̍t-ê lú-jîn 為何一生溫馴 uī-hô it-sing un-sûn 換來寂寞的靈魂 uānn lâi tsi̍k-bo̍k ê lîng-hûn ------------------------------------------ →
想起阮浮沉的命運 起起落落 漸漸退色的青春 愛已黃昏 夢對孤床 女人啊女人 為何著用堅強 拭淚痕 恨我感情 付出無分寸 阮的愛 才袂當安穩 若知目屎遮歹吞 甘願孤單來過三頓 毋願靠人食穿 無奈珠淚輾落湯 啥人知 阮啥人問 一个女人 為何一生溫馴 換來寂寞的靈魂
siūnn-khí gún phû-tîm ê miā-ūn khí-khí-lo̍h-lo̍h tsiām-tsiām thè-sik ê tshing-tshun ài í hông-hun bāng tuì koo tshn̂g lú-jîn--ah lú-jîn uī-hô tio̍h iōng kian-kiông tshit luī-hûn hūn guá kám-tsîng hù-tshut bô hun-tshùn gún ê ài tsiah buē-tàng an-ún nā tsai ba̍k-sái tsiah pháinn thun kam-guān koo-tuann lâi kuè sann-tǹg m̄-guān khò lâng tsia̍h-tshīng bô-nāi tsu-luī liàn-lo̍h thng siánn-lâng tsai gún siánn-lâng mn̄g tsi̍t-ê lú-jîn uī-hô it-sing un-sûn uānn lâi tsi̍k-bo̍k ê lîng-hûn