16654/《輪椅》Lûn-í 阿錡A-kî ------------------------------------------ 恬恬咧輪椅坐 tiām-tiām teh lûn-í tsē 是啥人的老爸 sī siánn-lâng ê lāu-pē 衫穿短短 sann tshīng té-té 無看伊的子弟 bô khuànn i ê tsú-tē 恬恬咧輪椅坐 tiām-tiām teh lûn-í tsē 是啥人的娘嬭 sī siánn-lâng ê niû-lé 頭毛白白 thâu-mn̂g pe̍h-pe̍h 望無伊的子弟 bāng-bô i ê tsú-tē 看伊頭犁犁 khuànn i thâu lê-lê 望向天邊毋講話 bāng hiòng thinn-pinn m̄ kóng-uē 伊咧等佗一个 i teh tán tó tsi̍t-ê 看伊踮厝下 khuànn i tiàm tshù-hē 無人有孝無人陪 bô-lâng iú-hàu bô-lâng puê 伊咧想佗一个 i teh siūnn tó tsi̍t-ê 伊的後生查某囝 i ê hāu-sinn tsa-bóo-kiánn 講事業真拍拚 kóng sū-gia̍p tsin phah-piànn 老爸嘆一聲 lāu-pē thàn tsi̍t-siann 阿母啊無人疼 a-bú--ah bô-lâng thiànn ------------------------------------------ →
恬恬咧輪椅坐 是啥人的老爸 衫穿短短 無看伊的子弟 恬恬咧輪椅坐 是啥人的娘嬭 頭毛白白 望無伊的子弟 看伊頭犁犁 望向天邊毋講話 伊咧等佗一个 看伊踮厝下 無人有孝無人陪 伊咧想佗一个 伊的後生查某囝 講事業真拍拚 老爸嘆一聲 阿母啊無人疼
tiām-tiām teh lûn-í tsē sī siánn-lâng ê lāu-pē sann tshīng té-té bô khuànn i ê tsú-tē tiām-tiām teh lûn-í tsē sī siánn-lâng ê niû-lé thâu-mn̂g pe̍h-pe̍h bāng-bô i ê tsú-tē khuànn i thâu lê-lê bāng hiòng thinn-pinn m̄ kóng-uē i teh tán tó tsi̍t-ê khuànn i tiàm tshù-hē bô-lâng iú-hàu bô-lâng puê i teh siūnn tó tsi̍t-ê i ê hāu-sinn tsa-bóo-kiánn kóng sū-gia̍p tsin phah-piànn lāu-pē thàn tsi̍t-siann a-bú--ah bô-lâng thiànn