14714/《愛甲遮爾忝》Ài Kah Tsiah-nī Thiám 陳念陸Tân Liām-lio̍k ------------------------------------------ 愛若遮簡單 ài nā tsiah kán-tan 我也袂為難 guá iā buē uî-lân 也毋免 iā m̄-bián 每日醉茫茫 muí-ji̍t tsuì-bâng-bâng 愛你每一工 ài lí muí tsi̍t-kang 親像做戇人 tshin-tshiūnn tsuè gōng-lâng 空過了春夏秋冬 khang kuè-liáu tshun-hā tshiu-tang 恨我感情 hūn guá kám-tsîng 跋遮重 pua̍h tsiah tāng 毋知回頭 m̄-tsai huê-thâu 一直放 it-ti̍t pàng 越頭看情路 ua̍t-thâu khuànn tsîng-lōo 只賰我一人 tsí tshun guá tsi̍t-lâng 男兒純情的戀夢 lâm-jî sûn-tsîng ê luân-bāng 被你無情風雨淋 phuē lí bô-tsîng hong-hōo lâm 才知傷痕 tsiah tsai siong-hûn 已經是遮爾重 í-king sī tsiah-nī tāng 愛甲遮爾忝 ài kah tsiah-nī thiám 敢是著愛放 kám-sī tio̍h-ài pàng 做神仙 tsuè sîn-sian 快樂一个人 khuài-lo̍k tsi̍t-ê-lâng ------------------------------------------ →
愛若遮簡單 我也袂為難 也毋免 每日醉茫茫 愛你每一工 親像做戇人 空過了春夏秋冬 恨我感情 跋遮重 毋知回頭 一直放 越頭看情路 只賰我一人 男兒純情的戀夢 被你無情風雨淋 才知傷痕 已經是遮爾重 愛甲遮爾忝 敢是著愛放 做神仙 快樂一个人
ài nā tsiah kán-tan guá iā buē uî-lân iā m̄-bián muí-ji̍t tsuì-bâng-bâng ài lí muí tsi̍t-kang tshin-tshiūnn tsuè gōng-lâng khang kuè-liáu tshun-hā tshiu-tang hūn guá kám-tsîng pua̍h tsiah tāng m̄-tsai huê-thâu it-ti̍t pàng ua̍t-thâu khuànn tsîng-lōo tsí tshun guá tsi̍t-lâng lâm-jî sûn-tsîng ê luân-bāng phuē lí bô-tsîng hong-hōo lâm tsiah tsai siong-hûn í-king sī tsiah-nī tāng ài kah tsiah-nī thiám kám-sī tio̍h-ài pàng tsuè sîn-sian khuài-lo̍k tsi̍t-ê-lâng