《愛愈遠愈重》Ài Jú Hn̄g Jú Tāng 邱凱偉 Khu Khái-uí ------------------------------------------ 離了故鄉的街頂 lī liáu kòo-hiong ê ke-tíng 有行袂煞的長 ū kiânn buē suah ê tn̂g 遠了海湧的白雲 hn̄g liáu hái-íng ê pe̍h-hûn 閣較藍嘛烏陰 koh-khah nâ mā oo-im 干焦清風會送來 kan-na tshing-hong ē sàng lâi 彼土地每夜的花芳 he thóo-tē muí iā ê hue-phang 予我攑頭的暗暝 hōo guá gia̍h-thâu ê àm-mî 目箍無遐紅 ba̍k-khoo bô hiah âng 路愈遠愈暗 lōo jú hn̄g jú àm 賰我一个人 tshun guá tsi̍t-ê lâng 流浪是世間 liû-lōng sī sè-kan 最疼的夢 tsuè thiànn ê bāng 愛愈遠愈重 ài jú hn̄g jú tāng 欲對佗位藏 beh tuì tó-uī tshàng 阮用思念 gún iōng su-liām 換一个希望 uānn tsi̍t-ê hi-bāng 路愈遠愈暗 lōo jú hn̄g jú àm 賰我一个人 tshun guá tsi̍t-ê lâng 想欲越頭 siūnn-beh ua̍t-thâu 才知影袂當 tsiah tsai-iánn buē-tàng 愛愈遠愈重 ài jú hn̄g jú tāng 欲對佗位藏 beh tuì tó-uī tshàng 咱是永遠行佇海湧 lán sī íng-uán kiânn tī hái-íng 彼个人 hit-ê lâng 雨中的人 hōo-tiong ê lâng ------------------------------------------ →
離了故鄉的街頂 有行袂煞的長 遠了海湧的白雲 閣較藍嘛烏陰 干焦清風會送來 彼土地每夜的花芳 予我攑頭的暗暝 目箍無遐紅 路愈遠愈暗 賰我一个人 流浪是世間 最疼的夢 愛愈遠愈重 欲對佗位藏 阮用思念 換一个希望 路愈遠愈暗 賰我一个人 想欲越頭 才知影袂當 愛愈遠愈重 欲對佗位藏 咱是永遠行佇海湧 彼个人 雨中的人
lī liáu kòo-hiong ê ke-tíng ū kiânn buē suah ê tn̂g hn̄g liáu hái-íng ê pe̍h-hûn koh-khah nâ mā oo-im kan-na tshing-hong ē sàng lâi he thóo-tē muí iā ê hue-phang hōo guá gia̍h-thâu ê àm-mî ba̍k-khoo bô hiah âng lōo jú hn̄g jú àm tshun guá tsi̍t-ê lâng liû-lōng sī sè-kan tsuè thiànn ê bāng ài jú hn̄g jú tāng beh tuì tó-uī tshàng gún iōng su-liām uānn tsi̍t-ê hi-bāng lōo jú hn̄g jú àm tshun guá tsi̍t-ê lâng siūnn-beh ua̍t-thâu tsiah tsai-iánn buē-tàng ài jú hn̄g jú tāng beh tuì tó-uī tshàng lán sī íng-uán kiânn tī hái-íng hit-ê lâng hōo-tiong ê lâng