11721/《叫醒阮的夢》Kiò Tshínn Gún ê Bāng 林姍Lîm San ------------------------------------------ 天若掖落綿綿情網 thinn nā iā lo̍h mî-mî tsîng-bāng 多情閃袂過命運戲弄 to-tsîng siám buē-kuè miā-ūn hì-lāng 雲若無心 hûn nā bô-sim 毋肯振動 m̄-khíng tín-tāng 春風愈勉強 tshun-hong jú bián-kióng 也是了戇工 iā-sī liáu gōng-kang 朦朧月色 bông-lông gue̍h-sik 照入無尾巷 tsiò ji̍p bô-bué-hāng 收袂回的心 siu buē-huê ê sim 愈沉重 jú tîm-tāng 為啥苦苦貪戀 uī siánn khóo-khóo tham-luân 無結局的夢 bô kiat-kio̍k ê bāng 堅持理由為啥人 kian-tshî lí-iû uī siánn-lâng 溫暖太陽 un-luán thài-iông 照入百葉窗 tsiò ji̍p pah-hio̍h-thang 窗前的花蕊 thang tsîng ê hue-luí 漸漸紅 tsiām-tsiām âng 春天叫醒 tshun-thinn kiò tshínn 阮痴情的夢 gún tshi-tsîng ê bāng 何必依依難捨 hô-pit i-i lân-siá 閣再望 koh-tsài bāng ------------------------------------------ →
天若掖落綿綿情網 多情閃袂過命運戲弄 雲若無心 毋肯振動 春風愈勉強 也是了戇工 朦朧月色 照入無尾巷 收袂回的心 愈沉重 為啥苦苦貪戀 無結局的夢 堅持理由為啥人 溫暖太陽 照入百葉窗 窗前的花蕊 漸漸紅 春天叫醒 阮痴情的夢 何必依依難捨 閣再望
thinn nā iā lo̍h mî-mî tsîng-bāng to-tsîng siám buē-kuè miā-ūn hì-lāng hûn nā bô-sim m̄-khíng tín-tāng tshun-hong jú bián-kióng iā-sī liáu gōng-kang bông-lông gue̍h-sik tsiò ji̍p bô-bué-hāng siu buē-huê ê sim jú tîm-tāng uī siánn khóo-khóo tham-luân bô kiat-kio̍k ê bāng kian-tshî lí-iû uī siánn-lâng un-luán thài-iông tsiò ji̍p pah-hio̍h-thang thang tsîng ê hue-luí tsiām-tsiām âng tshun-thinn kiò tshínn gún tshi-tsîng ê bāng hô-pit i-i lân-siá koh-tsài bāng