10703/《難忘的故鄉》Lân-bōng ê Kòo-hiong 方瑞娥Png Suī-ngôo ------------------------------------------ 離開著可愛故鄉 lī-khui tio̍h khó-ài kòo-hiong 盤山過嶺無歇睏 puânn-suann-kuè-niá bô hioh-khùn 滿山的落葉聲 muá-suann ê lo̍h-hio̍h siann 聽著 thiann tio̍h 心憂悶 sim iu-būn 若閣去彼爿山 nā koh khì hit-pîng suann 異鄉的黃昏 ī-hiong ê hông-hun 淒冷的山嶺風 tshe-líng ê suann-niá hong 叫阮滿心酸 kiò gún muá-sim sng 山中的水流聲音 suann-tiong ê tsuí-lâu siann-im 聽著 thiann tio̍h 心內愈苦痛 sim-lāi jú khóo-thàng 阮孤單無依倚 gún koo-tuann bô i-uá 啥人欲幫忙 siánn-lâng bueh pang-bâng 紅色的夕陽啊 âng-sik ê si̍k-iông--ah 照阮袂輕鬆 tsiò gún buē khin-sang 等何時出頭天 tán hô-sî tshut-thâu-thinn 可憐異鄉人 khó-liân ī-hiong lâng 異鄉的月光暗暝 ī-hiong ê ge̍h-kng àm-mî 孤單流浪心稀微 koo-tuann liû-lōng sim hi-bî 千萬言在心內 tshian-bān giân tsāi sim-lāi 無地通講起 bô-tè thang kóng-khí 只有是對月娘 tsí-ū sī tuì ge̍h-niû 聲聲訴哀悲 siann-siann sòo ai-pi 難忘的故鄉啊 lân-bōng ê kòo-hiong--ah 何時再相見 hô-sî tsài sio-kìnn ------------------------------------------ →
離開著可愛故鄉 盤山過嶺無歇睏 滿山的落葉聲 聽著 心憂悶 若閣去彼爿山 異鄉的黃昏 淒冷的山嶺風 叫阮滿心酸 山中的水流聲音 聽著 心內愈苦痛 阮孤單無依倚 啥人欲幫忙 紅色的夕陽啊 照阮袂輕鬆 等何時出頭天 可憐異鄉人 異鄉的月光暗暝 孤單流浪心稀微 千萬言在心內 無地通講起 只有是對月娘 聲聲訴哀悲 難忘的故鄉啊 何時再相見
lī-khui tio̍h khó-ài kòo-hiong puânn-suann-kuè-niá bô hioh-khùn muá-suann ê lo̍h-hio̍h siann thiann tio̍h sim iu-būn nā koh khì hit-pîng suann ī-hiong ê hông-hun tshe-líng ê suann-niá hong kiò gún muá-sim sng suann-tiong ê tsuí-lâu siann-im thiann tio̍h sim-lāi jú khóo-thàng gún koo-tuann bô i-uá siánn-lâng bueh pang-bâng âng-sik ê si̍k-iông--ah tsiò gún buē khin-sang tán hô-sî tshut-thâu-thinn khó-liân ī-hiong lâng ī-hiong ê ge̍h-kng àm-mî koo-tuann liû-lōng sim hi-bî tshian-bān giân tsāi sim-lāi bô-tè thang kóng-khí tsí-ū sī tuì ge̍h-niû siann-siann sòo ai-pi lân-bōng ê kòo-hiong--ah hô-sî tsài sio-kìnn